• Phật sự: 0902 427 222 - Phone USA: +14092179287 (Thầy Thích Nhuận Tâm)
  • Giáo vụ: 0906.721.705
  • Trụ trì: Đại đức Thích Nhuận Tâm

 

GIỮA HƯƠNG VÀ HOA - TRANG THƠ HOÀI NIỆM CÁC BẰNG HỮU VĂN THI SĨ QUÁ VÃNG

  • PDF.

ANH PHONG

Xa quê

 

Mỗi độ vào Xuân lại nhớ quê

Sông Tiên, núi Quế vẹn câu thề

Người đi, đi mãi còn đau nữa

Chạnh nỗi niềm riêng lúc trở về

 

Dẫu biết dòng đời mãi cuốn trôi

Quê hương vẫn vọng biết bao lời

Đàn con xa xứ nào quên được

Kỷ niệm buồn vui của một thờ

Giếng nước, hàng tre bọc mảnh vườn

Đàn bò găm cỏ cạnh đồi, nương

Lúa xanh gợn sóng, mùa phơi gấm

Tiếng trống ban mai gọi đến trường

 

Đến tuổi vào đời gặp chiến tranh

Súng, bom phá vỡ cảnh yên lành

Đèo Le, suối nóng còn in dấu

Của kẻ chinh nhân bước viễn hành

 

Quá khứ hiện về luống xót xa

Mái đầu giờ đã tuyết sương pha

Niềm vui còn lại đàn co trẻ

Và bạn đồng hương lớp tuổi già

 

Ngồi lại cùng nhau nhắc chuyện xưa

Thân thương trao đổi biết sao vừa

Những mong thọ được nhiều năm nữa

Khỏi phải bận lòng lúc tiễn đưa

 

Cùng cảnh xa quê giữ trọn tình

Như vầng dương sáng buổi bình minh

Như làn gió mới mùa Xuân mới

Và vọng cố hương một bóng hình

 

Bến Nghé Xuân 1996

 


HÀN CUNG THƯƠNG

Từ độ trăng tàn

 

Là thu

từ độ phôi pha

Là trăng

tàn lạnh

trên tà áo phai

Là chim

từ lạc đường bay

Là hương gió thoảng

qua ngày viễn phương

Là mây

từ thuở lên đường

Là chiêm bao

giữa vô thường

biệt ly

Là thôi

từ bước chân đi

Là đêm tàn mộng

từ khi

tạ từ

 


HOÀNG PHỤNG CẦM

Ám ảnh màu sô

Kính tặng chị Ưng 

Chị tôi mỏng tựa giọt mưa

Gió đưa về cõi mà chưa chịu về

Gọi em

Rạc những mùa hè

Tìm em

Tưởng mãi lạc về hồng hoang

Chiều nay không nến không nhang

Chị làm ngọn khói tự loang giữa đồi

Màu sô trắng

Đến lặng người

Vải thô không khóc

Mà trời đất đau

Vụn thành cát sỏi tìm nhau

Đắp mộ gió

Nhờ huyệt sâu nói lời

Tên em nhường đá lâu rồi

Chị ngồi hóa bóng bên đồi che sương

Một chiều không khói không hương

Chỉ màu sô trắng

Còn vương vít trời

Chiến tranh thật đã qua rồi?

Bóng đồi

Ôm bóng chị ngồi

Lặng thinh.


ĐÔNG HẢI

Ta lỡ trót...

 

Ta lỡ trót sinh làm thằng phiêu lãng

Trót sinh làm một kiếp phù du

Khi đầu thác – lúc cuối ghềnh

Cứ nổi cứ trôi theo giòng đời lận đận

 

Ta lỡ trót vui đâu chuốc đó

Rượu trần gian chưa rót đã vơi đầy

Chuyện trần gian là chuyện của người dương thế

Còn ta. Ta cứ rong chơi

 

Ta lỡ trót hẹn cùng trăng gió

Mà cuộc tử sinh này chỉ một tử một sinh

Ta lỡ trót làm người hư hỏng

Chữ nghĩa thánh hiền vụn vặt dăm câu

Còn cung kiếm thì thẹn cùng sông núi

Ta lỡ trót sinh lầm hạt bụi

Hà cớ gì không để gió cuốn đi

 

Hà cớ gì không để gió cuốn đi


PHẠM PHÚ HẢI

Thạch sơn

 

Lạnh mùa thu ở trong núi đá

Có con cá nhỏ chết bên cầu

Có con chim nhỏ vì vui quá

Cũng chết bên cầu ấy đã lâu

 

Có một thư sinh lên núi đá

Hỏi thăm đường đến chốn Bất Lai

Trăng khuya úp mở sau ngàn lá

Bướm đổ đàn đàn chấp chới bay

 

Có lão tiều phu trong núi đá

Mười năm say hương quế, quên về

Lều dựng gió đầy rung mái gió

Một bầu cô nguyệt chảy tràn khuya

 

Trăng khuyết xuôi trăng tròn trăng khuyết ngược

Bứt tháng, hái ngày, phơi khô năm

Năm khô râu mới đùn râu cũ

Sợi sợi ấn ngời Vô Lượng Quang


PHAN HOÀI CHÂU

Vầng trăng thiên cổ

(Kính nhớ cố thi sĩ Bùi Giáng)

 

Vô thường quen tiếng biệt ly

Khách thơ kỳ vĩ đã đi xa rồi

Hậu nhân lòng dạ bồi hồi

Cùng bao giai thoại truyền đời khói mây

Phong trần bước tỉnh, bước say

Bước trong sa mạc thơ bay muôn trùng

“XUỐNG SÔNG XUỐNG BIỂN HÃI HÙNG

MÀ KHÔNG THỂ GIẾT ĐƯỢC LINH HỒN MÌNH”(*)

Có gì trong kiếp nhân sinh

Có chăng là có giữa mình với ta

Cũng từ “nhị bội” mà ra

Cho người “cố quận” bước qua “miên trường”

Cõi người bao nỗi yêu thương

Từ “MƯA NGUỒN” đến…

“NHƯ SƯƠNG” gọi thầm

Hình mây bóng nước tri âm

Tài hoa cung bậc mơ màng mai sau

Vầng trăng thiên cổ nhiệm mầu

Ngàn năm sông núi tươi màu nguyên xuân

 

(*) Thơ Bùi Giáng

 


TRẦN ĐĂNG SUM

Lời tiền thân

 

Một phút con đi, Cha tiễn đưa

Đò ngang bén Giá (*) khách còn thưa

Đường qua suối cát mờ sương lạnh

Ruộng lúa Đông Yên (*) vắng bóng người

 

Những bước chân buồn trên lối hẹp

Ngập ngừng chiếc lá thứ nhì rơi

Vài con chim vịt canh tàn gọi

Trong lớp sương buông tiếng rã rời

 

Cha ngập ngừng khuyên nhủ ngọt ngào

Nghe hồn uống cạn suối ca dao

Như bầu sữa Mẹ chuyền hơi ấm

Theo mạch tình thương chảy dạt dào

 

Chớ nên ngăn cách tình huynh đệ

Mà hãy noi gương theo giống dòng

Giữ dải Trường Sơn non nước Mẹ

Gấm hoa này là của tổ tông

 

Mai này én liệng mờ xa khuất

Dù lạc trăm phương vạn hướng đời

Con hãy một lòng thương mến nước

Một lòng gìn giữ Việt Nam thôi

 

(*) Địa danh thuộc huyện Duy Xuyên Quảng Nam

 

NGÔ ĐÌNH LONG

Xin gọi giùm nhau

 

Chim mãi hót giữa suối nguồn xanh thẳm

Mặc sóng đời xô dạt dốc tương lai

Mưa sẽ tạnh trên mái tình êm ả

Hồn vẫn nồng qua bến đỗ trần ai

 

Giây phút ngỡ ngàng nhiều năm lỗi hẹn

Tóc xuân phai hương sắc lắm bụi hồng

Mau dừng lại – đừng bước đi trong nắng

Kẻo nghìn khuya mờ nhạt dấu Sắc Không

 

Đêm trầm lắng cảm thương người hạnh đạo

Ngày dịu dàng chia sớt giọt thơ duyên

Nghe trong lá hồi chuông lành dỗ giấc

Thả mộng chìm theo hơi thở bình yên

 

Đời vui rộn ta vút sầu ra biển

Bái tạ người xóa sạch vết bể dâu

Còn tiếng hát xin dâng mùa báo hiếu

Trần gian ơi! Huyền diệu ánh trăng đầu

 

Thương với nhớ bên này ngâm khúc lỗi

Gửi nụ cười nhân hậu xuống cỏ sương

Người nhẹ gót bên kia bờ tĩnh lặng

Gọi dùm nhau con đò giữa vô thường


Tin cũ hơn:

You are here Thơ ơi GIỮA HƯƠNG VÀ HOA - TRANG THƠ HOÀI NIỆM CÁC BẰNG HỮU VĂN THI SĨ QUÁ VÃNG